Cái đêm tôi đếm 47 cái tab
Một tối, tôi đếm được 47 tab đang mở trên trình duyệt — toàn thứ “chắc chắn sẽ đọc lại”. Tôi biết thừa là sẽ không. Ba tháng trước cũng có một danh sách y hệt, và tôi chẳng nhớ nổi trong đó có gì. Đọc nhiều, lưu nhiều, mà đầu vẫn rỗng.
Vấn đề không phải tôi lười hay kém trí nhớ. Là tôi đang bắt cái đầu của mình làm ba việc cùng lúc: vừa nghĩ, vừa nhớ, vừa lưu trữ. Một bộ não làm cả ba thì hỏng cả ba — vậy mà tôi cứ đổ lỗi cho bản thân suốt nhiều năm.
Là kỹ sư từng làm với những kho dữ liệu khổng lồ, tôi thuộc lòng một nguyên tắc: dữ liệu rời rạc thì vô dụng, dữ liệu được sắp xếp mới là tài sản. Đêm đó tôi nhận ra mình đang đối xử với tri thức của chính mình còn tệ hơn cách tôi đối xử với dữ liệu ở công ty. Nên tôi dựng một “bộ não thứ 2” — một hệ thống nhớ hộ, vận hành cùng AI.
Không có phép màu nào cả. Chỉ là tôi thôi bắt đầu óc gánh việc nó không giỏi. Đầu nhẹ đi, tôi nghĩ sâu hơn, và lần đầu tiên không còn sợ quên. Cẩm nang này là đúng những bước tôi ước có ai đưa cho mình vào cái đêm 47 cái tab ấy.